
Một niệm an lành, Gió qua hiên chùa, Tâm thôi vướng bận. Đi nhẹ giữa đời, Nói lời ái ngữ, Gieo hạt từ tâm. Sóng vỗ ngoài khơi, Chuông ngân trong gió, Lòng về lặng yên. Đá nằm nghe biển, Người ngồi nghe tâm, Sớm mai thanh tịnh. Sen nở không lời, Hương theo gió nhẹ, Tâm sáng như gương. Biết đủ là vui, Biết dừng là tĩnh, Biết thương là lành. Một hơi thở chậm, Một bước chân an, Một ngày nhẹ nhõm. Gió không lưu dấu, Mây chẳng giữ hình, Lòng thôi níu kéo. Giữa miền đá cổ, Giữ lòng trong trẻo, Giữ lời thiện lành. Bình minh trên biển, Từ tâm vừa thức, Phiền muộn dần tan. Tâm không hơn thua, Đời thêm rộng mở, Người gần với nhau. Mỗi lời chân thật, Mỗi việc thiện lành, Đều thành hương quý. Chậm nghe tiếng sóng, Chậm nhìn mây trôi, Chậm về với mình. Đá màu bảy sắc, Mỗi viên một duyên, Mỗi người một nguyện. Thương người như thể, Thương chính thân mình, Đường đời bớt lạnh. Chánh niệm từng bước, Từ bi từng lời, An nhiên từng phút. Qua miền vô thường, Xin lòng tỉnh thức, Xin đời yêu thương. Mưa qua mái ngói, Nắng về trên sen, Tâm còn thanh thản. Không cầu xa rộng, Chỉ mong hôm nay, Sống đời tử tế. Một bên là biển, Một bên cửa Phật, Ở giữa là tâm.